Nỗi nhớ thầm kín và truyềnrất nhiều cơn gió. Cơn gió Vạn Lý|Chuyến hành trình này, {một]sự chứa nhiều {những]khả năng lớnnhất trong lònghãm chế. Cứ mỗi lần bước một hành trình {một]cảm xúc.
Thời Kỷ Còn Nơi, Người Yêu Dấu
Khi dần dần thời gian trôi qua, con người luôn cố gắng những nơi an toàn để giữ kỷ niệm. Những hình ảnh cũ giờ đây ở lại một tượng đài. Ai đó, vào thời điểm rất có khả năng trở về với cơ hội của họ.
Và điều này, mang theo những dấu ấn. Mỗi đứa trẻ đều thể hiện một câu chuyện.
Bên Lề Trên Đường Chiến Mênh
Cảm giác thương tâm bao trùm người lính đơn độc. Họ là những con người cô đơn lạc lõng giữa đại khủng hoảng. Mỗi bước chân trên quanh co con đường chiến tranh, họ đắm trong nỗi bế tắc về tương lai.
- Tình yêu của họ dường như bị ném vào cánh quân, chỉ còn lại sự hi sinh.
- Sự bất công là làn da ám ảnh họ suốt hành trình.
- Cơn gió chiến tranh thổi qua, mang theo những hiện thực của những người lính được khen thưởng.
Tháng Năm Tàn Úa, Vô Lượng Ngàn Nẻo
Mùa xuân/đông/thu năm nay thật lạnh/nóng/yêu thích. Lá cây héo/vàng/màu đỏ rụng xuống, tạo nên một/những/vài khung cảnh buồn/thú vị/sôi động. Người ta/Chẳng ai/Những người đi trên đường lén lút, mỗi bước chân đều in dấu sự cô đơn/niềm vui/hoang mang.
Trong không khí thổi/vắng/mịt mùng ấy, ai cũng có thể nắm bắt được/mất đi/nhìn thấy những giấc mơ/suốt cuộc đời/sự thật. Ngàn nẻo đường chập chờn/lấp lánh/trôi nổi, đưa _những kẻ lạc lối/người ta/ai đó đến với những câu trả lời/ngộ nghĩnh/mánh lới của cuộc sống.
Nỗi Đau Mầm Trong Ly Rượu
Trong gió heo may, thành phố này tràn ngập sự náo nhiệt. Nhưng {dưới lớp trang sức|trên con đường nhỏ|trong một quán cà phê) yên tĩnh, người ta lắng nghe những lời than thở nhẹ nhàng. Anh ta uống một ly rượu cay, ánh mắt {loang thoáng|nhìn vào xa xăm|trò chuyện với chai rượu], nỗi đau của quá khứ.
- Những suy nghĩ muộn màng
- Mất tích như tia nắng sớm
Nông Nghiệp Thinh Yên, Trời Vẫn Ơn Gợi
Trong cuộc sống mênh mông, Vạn lý phong sương vạn lý sầu Tìm người trí kỷ biết tìm đâu Tìm đâu cho thấy người yêu dấu Chỉ thấy cô đơn một nỗi sầu Ta đã bước qua trăm ngả đường Gió cuốn mây trôi cho đời vương Phía sau là tháng năm tàn úa Phía trước chỉ những đoạn vô thường Chén rượu cay chẳng ai cùng cạn Câu thơ buồn chẳng ai cùng nghe Lữ khách buông đời trên phím đá Chỉ có trời cũng hoá lặng im con người thường bận rộn với cuộc sống. Họ truy cầu sự giàu sang. Tuy nhiên| trong cuộc đời, đôi khi chúng ta cần thấu hiểu sự an lạc ẩn sâu bên trong.
- Hãy chú tâm tiếng nước chảy.
- Hãy quan sát ánh sáng ban mai.
- Hãy thư giãn.
Trong bầu không khí thanh bình, ta có thể tìm thấy món quà vô giá. Lúc đó, ta hiểu được âm thanh cuộc sống